Friday, September 30, 2016

GIAO TIẾP ĐẸP !!


Văn hóa ứng xử vẫn luôn là một nét đẹp trong cách sống của mỗi người. Mỗi người sinh ra đều mang cho mình một giọng nói, một tính cách để quyết định một phần trong tính cách giao tiếp của cuộc sống. Trong các ngành du lịch, khách sạn, nhà hàng họ luôn đặt ra phương châm khách hàng là thượng đế, mọi quyền lợi của khách hàng đều được giải đáp. Khi bước chân vào một khu nghĩ dưỡng cao cấp, nhân viên khách sạn thấy những người ăn mặc sang trọng thì họ luôn niềm nở chào đón một cách nồng nhiệt. Họ gật đầu, cười cười tay bắt mặt mừng như bạn bè thân thiết lâu ngày được gặp gỡ. Họ luôn tỏ ra thân thiện với khách hàng vì không những giao tiếp thân thiện sẽ đem lại bộ mặt ưu việt cho công ty. Theo họ, như vậy là một nét ứng xử, giao tiếp đẹp.

Trong một chuyến đi thực tế, chúng tôi là dân văn học, âm nhạc và hội họa. Những con người mang trong mình một tâm hồn nghệ sĩ nên nhìn cách ăn mặc của chúng tôi có thể là những lão nông tri điền, những cô thiếu nữ miền quê chân chất bụi trần, những chàng trai mộc mạc, giản dị hay là những cô cậu học sinh mặt còn non chẹt.  Khi bước chân vào một khu du lịch nổi tiếng của tỉnh nhà, ngỡ rằng trong mong ước của những tâm hồn nghệ sĩ này sẽ được đón tiếp, được quan tâm, được giới thiệu hay là những cử chỉ, mặt mừng mà chúng tôi mong đợi trong một cuộc đi xa. Nhưng rồi bao ước vọng dường như vỡ tan. Chúng tôi đang lơ ngơ, lóng ngóng chụp hình, chờ đợi nhân viên vào báo với quản lí. Khi bước vào một nơi sang trọng, tôi cảm nhận thấy một màu sắc mới, một hương vị mới giữa nơi này. Những cảm xúc lạ lẫm khi lần đầu tiên đặt chân đến nơi đây.Rồi chúng tôi vẫn thong thả đi dạo và ngắm bãi cỏ của sân gold nơi nhiều người muốn được ngắm nghía, thưởng ngoạn. Và rồi mọi việc như vỡ lẽ, một ánh mắt khác lạ, một giọng nói quay quắt đứng trước mặt chúng tôi mà quát to: “Ai muốn phỏng vấn thì mời lên tầng trên, còn không thì mời ra cho, không được tụ tập đông đúc”. Có phải chăng vì đoàn thực tế chúng tôi ăn mặc giống bác nông dân hai lúa mới lên, đầu còn đội chiếc mũ cũ cà tàn đã theo ngòi bút văn học qua bao năm tháng mà bị người ta coi rẽ chăng? Phải chăng ánh mắt, giọng nói đay nghiến như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt chúng tôi “hãy bước ra khỏi nơi này”. Chúng tôi cũng không nói gì. Cả đoàn người im lặng vì dường như nơi đây không dành cho chúng tôi. Ngay cả lão nông tri điền Lê Hoài Lương cũng lẳng lặng đi ra. Một sự im lặng để quản lí khu du lịch này nhận ra được điều gì trong nét ứng xử được cho là nét đẹp, là thương hiệu mà khu du lịch đặt lên hàng đầu. Chỉ một câu nói thôi cũng để thấy được nét văn hóa đẹp có nằm trong mỗi người hay không.

Và rồi cũng buổi chiều hôm ấy, trên hành trình khám phá những miền đất mới. Khi đi qua những con đường quanh co, phức tạp giữa chặng đường dài nơi con đường màu nắng không bóng người. Bước chân của bà cụ già vẫn rong rủi từng bước trên quãng đường dài để được về đến nhà. Bà dừng chân dưới bóng cây ven đường rồi tiếp tục đi, đi trên con đường mòn dài phẳng lặng. Một cô bé áo trắng, mang khăn quàng đỏ, đầu đội mũ ca lô đang cố gắng đạp xe đạp từng bước thấp bước cao qua dốc đường quanh co, uốn lượn. Cô dừng xe bên bà cụ với một giọng nói ân cần: “Bà có mệt không, bà ngồi lên xe cháu đèo bà về nhé”. Bà cụ xoa đầu đứa cháu nhỏ “Cháu có chở nổi bà không?”. Rồi hai bà cháu tiếp tục với con đường dài phía trước của một bức tranh tuyệt đẹp giữa một bên là núi, một bên là biển. Ở giữa là con đường dài với cát trắng phẳng lì. Một cháu bé chở một bà cụ đi về con đường mòn phía trước. Chỉ cần một cử chỉ nhỏ cũng đủ để thấy hết vẻ đẹp trong văn hóa ứng xử của mỗi người.

Và rồi văn hóa ứng xử vẫn đang là một thương hiệu để mọi người hướng đến. Hãy sống và học hỏi thật nhiều khi bước chân vào con đường đầy gai. Hãy điềm đạm và suy nghĩ trước mọi lời nói.
LÊ THỊ CẨM TÚ
Châu Trúc

Monday, September 26, 2016

MƯA SÀI GÒN


Những cơn mưa xối xả giữa lòng thành phố chốn đông người. Người người chen chân nhau giữa dòng nước với bao nỗi lo âu thường nhật. Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi, bao kiếp người vẫn bon chen để kiếm tìm một cuộc sống mưu sinh cho riêng mình. Nhiều người phải đứng dưới dòng nước mưa để bán từng gói xôi, ổ bánh mì hay những ly nước ven đường. Những chiếc áo mưa bán dạo vẫn được chen chân nhau bán qua từng con phố nhỏ, ngõ vắng. Những cảnh tượng ngập nước, tát nước ra khỏi nơi ở , nơi làm vẫn là cảnh tượng thường nhật của cuộc sống nơi đây.
Một con người nơi miền đất khách đến đây để lập nghiệp, tôi chưa bao giờ chứng kiến thấy cảnh tượng mưa ngập nước hàng loạt trên các con phố, hẻm nhỏ hay những ngôi nhà, quán nhỏ.

Ở quê tôi chỉ có những cơn mưa kéo dài, kèm theo những cơn gió với lũ bão quái ác nhấn chìm tất cả trong một màu đen xám xịt của nước lũ. Tất cả bị cuốn trôi theo dòng nước. Và mưa chỉ tập trung theo mùa. Hai mùa mưa nắng vẫn là nhịp điệu quen thuộc trong cuộc sống của quê nghèo. Cái nắng gay gắt cả một vùng trời với mảnh đất khô cằn, nứt nẻ hay những cơn mưa kéo dài triền miên qua ngày. Những ngày mưa, cuộc sống chỉ là một vùng trời xám xịt như lòng người chứa đầy bao nỗi lo âu của ngày bão. Những cơn gió mạnh hay một trận bão rồi cuộc sống của họ sẽ ra sao. Cuộc sống của họ vẫn không thoát khỏi những cái nghèo với bao nỗi suy tư, muộn phiền.
Còn nơi đây, giữa ánh điện muôn màu ngập tràn rực rỡ của phố thị dòng người mưu sinh vẫn lặn lội bon chen giữa chợ đời. Những cơn mưa kéo dài chỉ trong vài giờ đồng hồ, cảnh người chen nhau qua từng ngõ vắng để được về dưới căn phòng trọ - nơi tổ ấm duy nhất chất chứa bao tình thương và sự cố gắng, phấn đấu vì một tương lai giữa thành phố mang tên Bác.


 Mưa! Mưa vẫn tích tắc rơi mãi không ngớt. Mỗi cơn mưa kéo về trong chiều muộn làm lòng người hay nhớ về một nơi xa, nơi miền quê nghèo có gia đình đang ở đấy. Trong đầu luôn xuất hiện bao nỗi nhớ về nơi xa đấy. Rồi phút chốc nỗi nhớ cũng trôi qua, chỉ là một ảo ảnh của chút nhớ, chút thương, những sợi tơ lòng vẫn tạm gác lại để lo cho cuộc sống hiện tại.
Ngày mới lại đến. Đường phố vẫn sạch sẽ sau một đêm mưa dài cuốn trôi đi bao rác rửi của ngày tàn. Dòng người hối hả vẫn tiếp tục chen chân nhau với cuộc sống mưu sinh. Những sợi nắng vẫn len lõi qua từng hàng cây, kẽ lá mang theo bao hi vọng về một ngày mới tươi sáng, rạng ngời. Những sợi nắng vẫn đong đầy những yêu thương vị ngọt của một ngày mới để lấp đầy những cơn mưa sau một giấc ngủ dài.



Mưa Sài Gòn là vậy. Những cơn mưa bất chợt nhưng phút chốc lại qua mau. Mưa như kẻ lạ, người dưng qua đường. Mưa Sài Gòn đến rồi lại đi như một điệp khúc của cuộc sống thường nhật mà bất kì ai đã một lần đặt chân đến nơi đây sẽ nhớ về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt giữa những sợi nắng vàng đang chiếu rọi ánh dương của ngày mới.Mưa và mưa vẫn rơi như chiều đông qua đường….!
                                                                             LÊ THỊ CẨM TÚ

                                                                                      (Châu Trúc)

THƯƠNG NHỚ MIỀN TRUNG!!

Biển Thiện Chánh-Tam Quan Bắc -Hoài Nhơn -Bình Định

Châu Trúc
Tôi ở miền Nam nghe tin bão về trên dải đất miền Trung thân yêu. Nơi mảnh đất quanh năm hai mùa mưa nắng. Mỗi khi hè về với những cơn nắng nóng dài hạn, đất đai nứt nẻ khô cằn đến cả những con vật sống trong lòng đất cũng phải oằn mình chen qua những khe hở của cội đất héo hắt không còn hơi nước, đi tìm sự sống cho riêng mình. Và khi bão về thì dải đất ven biển này cũng chịu không lắm mùi vị của nước nước lũ dâng trào. Miền trung đang chịu bão. Là một người con của miền Trung khi xa quê, lòng trào dâng thương nhớ xót xa.


Mỗi năm vào mùa này, bão hay về trên dải đất miền Trung lắm mưa nhiều gió. Những cơn mưa như thác đổ rầm trời. Bầu trời xám xịt một màu đen với những cơn gió giật cấp chín cấp mười đôi khi là cấp mười hai mười ba. Mưa tuôn chẳng bao giờ ngừng. Mưa mải miết như chưa bao giờ được mưa sau những ngày hè nắng nóng khô hạn. Những cơn nước lũ cứ tiếp tục dâng lên. Những hồ chứa nước vỡ đập, nước tiếp tục dâng cao. Một biển nước trắng xóa cả một vùng trời mênh mông. Cây cối bị gió quật ngã. Trụ điện cũng bị bật gốc dưới những cơn gió mạnh như ác quỷ. Những mái nhà xiu vẹo, những ngôi nhà cấp bốn chỉ còn là những nóc nhà với những sự sống mong manh đang cheo veo trên mái ngói chông chêng của một biển nước bao phủ. Bao nhiêu sự sống của một kiếp người cũng bị nước lũ cuốn trôi đi. May mắn lắm thay thì còn tìm được thân thể. Bao giọt nước mắt cũng tuôn ra hòa chung với nước mưa mặn chát vì người thân ra đi, vì tài sản bao nhiêu năm gây dựng chỉ một cơn bão đến là chẳng còn gì. Năm nào cũng vậy, bão chẳng bao giờ “tha” cho mảnh đất miền Trung lam lũ, chịu thương chịu khó. Ấy vậy mà mảnh đất này chẳng bao giờ giàu có nỗi. Sau một trận bão là chẳng còn gì đến cả miếng ăn cũng phải trông chờ vào sự cứu trợ của nhà nước, các nhà mạnh thường quân. Sự sống thiếu thốn qua từng ngày.


Nơi tôi ở cũng là một phiến đất nhỏ của dải đất miền Trung. Mỗi khi bão về lòng ngập tràn lo sợ. Trên sóng của loa phát thanh luôn cập nhật tin tức của bão đổ bộ hàng ngày, hàng giờ để người dân chuẩn bị mọi thứ để chống chọi khi bão đến.  Nhà nào cũng chuẩn bị cây và dây chằn để mái nhà được giữ vững với những cơn gió mạnh cuồn cuộn mây đen như cái tên mà bọn nhỏ quê tôi hay đặt là “yêu quái” tới. Rồi tiếp theo là chuẩn bị dầu lửa, củi để thắp trong những ngày bão vì những ngày này cúp điện triền miên. Lương thực khô được mua sẵn mà chủ yếu chỉ là mì tôm các loại. Đó là những thứ thiết yếu trong những ngày bão quê tôi.
Tôi nghe ông kể lại trận bão lịch sử năm 1989, nhà nào cũng bị nước lũ nhấn chìm. Sự sống chỉ còn là trên mái nhà chông chênh không biết bị gió bão cuốn trôi đi lúc nào. Những cơn đói cơn lạnh cứ ập tới nhưng cũng phải cắn răng chịu đựng, oằn mình vượt qua thời tiết khắc nghiệt. Ông bảo ngày đó phải nhịn đói mấy ngày đêm, uốn nước mưa cầm chừng chứ xung quanh là nước, làm gì còn thứ gì để bỏ vào bụng. Bao nhiêu gạo lúa, lương thực đều bị nhấn chìm trong biển nước.




Còn thời tôi ở. Tôi vẫn nhớ như in trận bão lịch sử năm 2009. Một biển nước trắng xóa đã nhấn chìm quê tôi và cả dải đất miền Trung. Chưa bao giờ tôi thấy nước ngập nhà đến thế. Mọi người phải di chuyển ở nhờ những ngôi nhà ở gò đất cao hay những nhà hai ba tầng. Rồi những ngày bão “tạm ngủ yên” nhưng nước lũ thì vẫn còn mênh mông, nước đổ ra biển không kịp. Cái đập đã bị sóng biển chặn đứng, nước lũ không thể nào rút được. Mọi người di chuyển bằng chiếc thuyền nhỏ. Ngày đó đi học, bọn nhỏ quê tôi được người lớn chèo qua đoạn nước lớn đến vùng đất cao rồi tự đạp xe đi học. Chúng tôi đi học trong ngày bão, cái quần xanh chẳng bao giờ được khô. Ngày nào lội nước qua ba cái cầu trũng để đến trường may ra thì chiếc áo trắng còn được khô ở nửa phần trên. Còn chiếc cặp thì toàn cột trên cổ và đôi bả vai. Ngày nào đến trường cũng lạnh run người. Có hôm nhiều đứa bị cuốn trôi xuống cầu dưới dòng nước chảy xiết, chẳng còn gì. Tụi nó được người ta cứu và đưa đến trường trong bộ dạng ướt như chuột lột. Nhưng đứa nào cũng quyết tâm học hành để sau này sẽ chẳng còn những cây cầu như thời chúng tôi “lội” nước hàng ngày để đi học mỗi khi có mưa đến.
Miền Trung đang chống chọi với những cơn gió, lũ mưa xám xịt mây đen. Là một người con miền Trung không ai là không thương nhớ xót xa về quê hương của mình quanh năm mưa gió kéo dài. Thương lắm dải đất nghèo khó ấy, những con người đang từng ngày từng giờ sống chung với bão lũ. Mong sao ngọn nến thắp sáng trong bóng tối của ngày bão trên dải đất miền Trung sẽ nhận được sự quan tâm của mọi người ở khắp vùng miền Tổ Quốc để thắp thêm hi vọng và niềm tin cho mảnh đất ấy…

LÊ THỊ CẨM TÚ
(Châu Trúc)

Sunday, September 25, 2016

DẢI ĐẤT HÌNH CHỮ S GIỮA ĐÈO LỘ DIÊU !!



Dải đất hình chữ S sẽ trải dài trên đất nước Việt Nam, đi qua mọi vùng miền của Tổ Quốc. Mỗi người sinh ra đều mang trong tim một bóng hình, một kỉ niệm về hình chữ S thiêng liêng của nước nhà. Chắc hẳn rằng bạn sẽ nhìn thấy hình chữ S ấy trên bản đồ, trên các phóng sự hay là những mẫu xếp hình. Nhưng mấy ai biết được rằng dải đất hình chữ S vẫn hiển hiện rõ giữa một chân đèo chênh vênh giữa nơi núi rừng hoang sơ và mặt biển xa mờ ngoài đại dương.


Trong một chuyến đi thực tế đến vùng đất Hoài Mỹ của Huyện Hoài Nhơn, đoàn xe chúng tôi đã đi qua một những con đường uốn lượn quanh co, phức tạp. Những dãy núi nép mình trong vách đá, ôm chặt với nhau tạo thành những vòng cánh cung tuyệt đẹp. Những vòng đua kỳ thú, những cảm giác mạo hiểm, phưu lưu uốn mình theo nhịp đèo chao nghiêng giữa miền đồi núi hoang vu. Qua hết vòng cung này, lại đến vòng cung khác. Quanh co nối tiếp nhau tạo nên hình như S giữa con đường không biết được điểm đến trước mặt. Từng vòng cung của con đèo luôn tạo cho người đi một cảm giác muốn được khám phá, được tìm hiểu, được giải mã những điều bí mật đang con nằm phía trước khi đi qua một vòng đèo, lại tiếp đến một vòng đèo khác. Từng vòng cung cứ tiếp tục nối dài như ngọn nước đầu nguồn, lan chảy trong lòng đất mẹ, len lõi qua từng ngõ ngách nhỏ để mang sự sống đến cho những miền đất mới. Tiếng hú, tiếng hét của đoàn người trên xe mỗi lúc bác tài cho xe ôm mình theo vòng cung uốn lượn của mặt đèo. Một cảm giác chênh vênh đầy hấp dẫn như chính mình đang lái chiếc xe zip đi qua những con đèo đầy thông trên đỉnh núi Lang Bi-ang của Đà Lạt. Những vòng cung mềm mại đầy khúc khủy của đèo Lộ Diêu như đường cong uốn lượn của người nghệ sĩ , những cô vũ công trong những động tác uyển chuyển trên sân khấu. Một vẻ đẹp thật hấp dẫn làm mê mẩn bao trái tim của kẻ si tình. Thì phải chăng những cánh cung hình chữ S sẽ mãi để lại những kỉ niệm hấp dẫn trong trái tim của lữ hành. Khi bước chân đến chân đèo, trái tim của người lữ khách sẽ không bao giờ khỏi tò mò trước vẻ đẹp còn hoang sơ và bí hiểm đang còn nằm phía trước. Nó cứ kéo con người ta vào cơn lốc xoáy giữa dòng đời, buộc ta phải tìm hiểu, phải khám phá. Khi đã tìm được mật thư ở chặng thứ nhất bắt buộc chúng ta phải đi tìm các điểm tiếp theo.  Con đèo như cắt ngang giữa hai dòng núi như một dòng nước cắt ngang giữa ngọn đồi chảy dài về phía trước. Và ta cứ đi mãi. Đi mãi theo những điều đang con nhiều bí ẩn phía trước.


Đi qua những vòng cung của ngọn núi, du khách sẽ thật bất ngờ trước hình chữ S giữa một bên là vách núi cao xếp bậc tạo thành những dãy bậc thang pha trong mình màu xanh huyền thoại của một thời oanh liệt đã đi qua. Và một bên là đại ngàn gió thổi vi vu, những con sóng của mặt biển giữa đại dương mênh mông nơi những gành đá, những bọt sóng, những bãi cát vàng lấp lánh trong ánh vàng của độ trưa hè.  Nơi vách đá sừng sững giữa biển khơi, hướng mình ra biển. Nơi lưu giữ ký ức của một thời huyền thoại về con tàu không số của nước Việt đã đặt chân tại nơi đây, làm nên những chiến thắng oanh liệt của nước nhà. Và rồi nơi đây cũng chứng kiến một ngọn lửa rực cháy giữa biển khơi như lòng yêu nước của nước Việt không bao giờ cạn.
 


Có lẽ nó rất hoang sơ giữa đại ngàn trùng khơi nhưng ấp trong mình bao vẻ đẹp khó tả. Và rồi dải đất hình chữ S đưa du khách vượt qua bao chặng thử thách của đường đèo. Nếu trái tim của con người không vững thì làm sao có thể tự tay đốt lấy con thuyền không số năm ấy để bảo vệ cho bí mật của nước nhà. Nếu lòng người không vững trước cánh cung của vòng đèo thì liệu rằng có đủ sức để đi hết một chặng đường dài một cách an toàn. Tất cả đã tạo nên một thử thách, một thử thách đầy thú vị và hấp dẫn. Và dải đất hình chữ S sẽ còn mãi làm nên những chiến tích lịch sử, những trí tuệ anh hùng trong trái tim của bao bước chân kẻ du khách đã từng một lần đặt chân đến nơi đây.


LÊ THỊ CẨM TÚ
(CHÂU TRÚC)